【HUBET】 Nền Tảng Cá Cược World Cup 2026 Chính Thức

Nền Tảng Cá Cược World Cup 2026 Chính Thức

Từ chiếc ổ cứng đặc biệt đến những mái ấm trên các đảo tiền tiêu

  09:03 AM 09/07/2026
Giữa hàng trăm món quà theo tàu KN490 ra Trường Sa có 1 "món quà" đặc biệt không nằm trong danh mục vận chuyển: chiếc ổ cứng lưu tiếng khóc chào đời của con trai Trung tá, Trang Chủ Chính Thức Hubet.com Tặng 88k quân y Nguyễn Xuân Quýnh, đang làm nhiệm vụ tại đảo Song Tử Tây.

Tôi gặp Trung tá, bác sĩ Vũ Thu Thủy (công tác tại Hubet com cá cược thể thao Trung ương Quân đội 108) trong căn phòng nhỏ trên tàu khi hải trình vừa bước sang ngày thứ hai. Đây là lần đầu chị đến . Giống nhiều đại biểu khác, chị mang theo háo hức xen lẫn hồi hộp.

Trong hành lý của chị có rất nhiều món quà gửi tặng đồng nghiệp, cán bộ, chiến sĩ ngoài đảo: vài bộ cầu vai mới, ít cà phê, những món quà nhỏ đậm hương vị đất liền. Nhưng điều khiến chị nâng niu nhất lại là chiếc ổ cứng luôn được cất trong túi xách mang bên mình.

Trung tá, bác sĩ Vũ Thu Thủy - công tác tại Hubet com cá cược thể thao Trung ương Quân đội 108 (người mặc quân phục) kể câu chuyện về chiếc ổ cứng đặc biệt. Ảnh: Mỹ Hà

 

Trong khoảng không nhỏ bé của boong tàu, chị nhẹ nhàng mở điện thoại cho tôi xem những đoạn phim đã được sao lưu cẩn thận. Tiếng khóc đầu đời của em bé vang lên trong căn phòng nhỏ giữa trùng khơi; hình ảnh người mẹ mỉm cười sau ca sinh, em bé nằm ngoan trong vòng tay mẹ.

Không gian trên tàu bỗng lặng đi. Đó là khoảnh khắc đầu tiên người cha nơi đảo xa được gửi gắm, dù anh vẫn chưa thể tận mắt chứng kiến.

Bác sĩ Thủy kể, trước khi đoàn lên đường, các đồng nghiệp tại Hubet com cá cược thể thao 108 đều mong chị mang bằng được những hình ảnh ấy ra đảo. Ai cũng hiểu rằng, với người lính quân y đang ngày đêm chăm sóc Hubet Đăng Ký + 8888k quân và dân nơi đầu sóng, không có món quà nào quý giá hơn giây phút nhìn thấy vợ "mẹ tròn con vuông", con khỏe mạnh chào đời.

Sợ điện thoại gặp nước biển khi lên xuồng chuyển tải, chị lưu toàn bộ dữ liệu vào chiếc ổ cứng. Suốt hành trình từ Hà Nội đến khi tàu cập đảo, chiếc ổ cứng nhỏ bé gần như không lúc nào rời khỏi người. Chị Thủy cười hiền: "Đến khi trao tận tay anh Quýnh thì tôi mới thật sự yên tâm".

Sau 2 ngày đêm vượt sóng,  hiện ra giữa màu xanh ngút ngàn của biển trời. Vừa đặt chân lên đảo, bác sĩ Thủy gần như không kịp nghỉ. Chị tìm ngay đến Bệnh xá để gặp người đồng nghiệp đã nhiều ngày mong ngóng.

Trung tá, bác sĩ Vũ Thu Thủy gặp và trao ổ cứng chứa hình ảnh "mẹ tròn con vuông" cho Trung tá Nguyễn Xuân Quýnh (công tác tại đảo Song Tử Tây). Ảnh: Mỹ Hà

 

Khoảnh khắc chiếc ổ cứng được trao tận tay cũng là lúc một hành trình đặc biệt khép lại. Trung tá Nguyễn Xuân Quýnh lặng lẽ mở những đoạn video. Trên màn hình là hình ảnh người vợ vượt cạn thành công; tiếp đó là tiếng khóc đầu đời của đứa con trai bé bỏng.

Người bác sĩ quân y từng bình tĩnh trước biết bao ca Hubet Đăng Ký + 8888k giữa biển khơi nhưng hôm ấy lại không thể giấu nổi xúc động. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt rám nắng. Lần đầu tiên sau nhiều ngày xa cách, anh được nhìn thấy con mình.

Trung tá Nguyễn Xuân Quýnh ngắm nhìn hình ảnh vợ và con trai qua màn hình điện thoại của Trung tá, bác sĩ Vũ Thu Thủy. Ảnh: Mỹ Hà

 
Không thể ôm con vào lòng. Không thể nắm tay người vợ vừa sinh nở. Nhưng khoảng cách hàng trăm hải lý dường như được rút ngắn chỉ bằng vài phút hình ảnh. Anh nghẹn ngào cảm ơn đồng đội đã thay mình ở bên gia đình trong thời khắc thiêng liêng nhất.

Đối với người lính đảo, tình đồng đội chưa bao giờ chỉ dừng lại ở 2 chữ sẻ chia. Đó còn là sự tiếp nối của hậu phương, là vòng tay nâng đỡ để mỗi người yên tâm hoàn thành nhiệm vụ nơi đầu sóng.

Chiếc ổ cứng nhỏ bé hôm ấy không đơn thuần mang theo dữ liệu. Nó mang theo hơi ấm gia đình, mang theo tình người từ đất liền vượt biển lớn đến với Trường Sa.

Rời Trường Sa, hình ảnh còn đọng lại trong tôi không phải những con sóng bạc đầu hay màu xanh thăm thẳm của biển. Đó là nụ cười xen lẫn nước mắt của người cha lần đầu được nhìn thấy con qua chiếc ổ cứng nhỏ bé.

Tôi hiểu rằng, khoảng cách địa lý chưa bao giờ ngăn được tình yêu thương. Đất liền luôn hướng về Trường Sa bằng những điều bình dị nhất. Và Trường Sa cũng đang lớn lên từng ngày bằng tình yêu ấy.

Giữ gìn những mái ấm giữa biển khơi, chăm chút cho từng gia đình nơi tiền tiêu, cũng chính là vun đắp những "cột mốc chủ quyền" bền vững nhất.

Bởi, phía sau mỗi người lính đang ngày đêm canh giữ biển trời  luôn có 1 gia đình để nhớ, 1 hậu phương để hướng về và 1 đất nước luôn dõi theo họ bằng tất cả niềm tin yêu.

Nguồn: Báo Gia Lai Online 

Chia sẻ